Mẹ ( Đinh Nam Khương ) Mẹ em có đôi mắt long lanh như những vì sao lấp lánh ở nơi xa xôi trên bầu trời kia. Đôi môi mẹ nhỏ hồng hào, chiếc mũi hồng cao nhìn rất sang trọng. Nhưng vì cố gắng để cho con mình không thua kém được ai, được ăn học đầy đủ nên đôi tay của mẹ bị trai sạn, nứt nẻ. Thân hình của mẹ mảnh mai, cao dáo. Nước da mẹ trắng như trứng gà bóc. Mái tóc đen suôn mượt óng ả trong gió khiến mẹ trông dịu dàng hơn. Mỗi khi em ốm, mẹ thức đêm chăm sóc em. Mẹ em năm nay đã 45 tuổi. Ở cái tuổi này, dấu vết của thời gian và những lo toan cuộc sống đã hằn lên gương mặt thanh tú của mẹ. Dáng đi của mẹ hơi khom xuống, dường như trên đôi vai gầy ấy đang phải gánh vác cả giang sơn nhỏ bé là gia đình của em. Mỗi khi em ngoan ngoãn, đạt điểm cao, đôi mắt mẹ lấp lánh niềm vui sướng và tự hào. Nhưng khi em ốm đau hoặc phạm lỗi, đôi mắt ấy lại đượm buồn, ẩn chứa sự lo lắng khôn nguôi. Mẹ là một người phụ nữ vô cùng đảm đang, chịu thương, chịu khó. Hằng ngày, khi đất trời còn chìm trong màn sương sớm, mẹ đã thức dậy từ lúc bốn giờ sáng để chuận bị bữa điểm tâm cho cả nhà rồi tất bật với công vược mưu sinh. Em chúc mẹ sinh đẹp, sống lâu trăm tuổi và đặc biệt sẽ mãi mãi là người phụ nữ sinh đẹp và đảm đang nhất trong gia đình.
Phạm Thảo Vy - THỬ THÁCH VĂN CHƯƠNG - LỜI YÊU GỬI MẸ
9 tháng 5 lúc 21:27
-
0
Bài viết liên quan:
Tin nổi bật
Lịch tập huấn
Lịch tập huấn
17 tháng 3 lúc 15:10