Trong gia đình, người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là mẹ. Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng mà còn là một người bạn lớn, người đã dành trọn vẹn tình yêu thương và sự hy sinh cao cả cho gia đình nhỏ bé này. [1, 2]
Năm nay mẹ em gần bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ thon thả, mảnh mai, toát lên vẻ hiền từ của người phụ nữ Á Đông. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan, hiền hậu với làn da trắng hồng, tuy đã xuất hiện vài nếp nhăn nơi khóe mắt do những lo toan, vất vả của cuộc sống, nhưng chính những nếp nhăn ấy lại làm cho mẹ trở nên phúc hậu hơn bao giờ hết. Đôi mắt mẹ đen láy, ánh lên sự ấm áp, dịu dàng, luôn dõi theo từng bước đi của em. Mỗi khi mẹ cười, đôi mắt ấy nheo lại, rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp và được che chở. Mái tóc mẹ dài, đen mượt và thơm mùi hương nhu, bồ kết mà mẹ hay gội. [1, 2, 3]
Mẹ em là một người phụ nữ đảm đang và vô cùng chịu khó. Sáng nào mẹ cũng thức dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng nóng hổi cho cả nhà và lo cho em đến trường. Đôi bàn tay mẹ tuy không còn mềm mại mà đã thô ráp, chai sần vì làm việc nhà vất vả, nhưng đôi bàn tay ấy lại có phép màu, nấu ra những món ăn ngon nhất và chăm sóc em những lúc ốm đau. Mẹ luôn dạy em phải biết yêu thương, chia sẻ và sống trung thực. Mẹ không chỉ lo cho em từng miếng ăn, giấc ngủ mà còn là người động viên em mỗi khi em gặp khó khăn hay nản chí. [1, 2, 3]
Em nhớ nhất là những đêm mẹ thức khuya chăm em ốm, hay những lúc mẹ nhẹ nhàng khuyên bảo khi em làm sai. Tình yêu thương của mẹ dành cho em như nước trong nguồn, vô điều kiện và không bao giờ cạn. [1]
"Đi khắp thế gian không ai sánh bằng mẹ", em cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi được làm con của mẹ. Em tự hứa sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để không phụ công lao to lớn của mẹ, để luôn thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt mẹ. Em yêu mẹ rất nhiều! [1]